Truyện sex hay Một khi xem họ là đối tác thì ta có quyền chọn đối tác phù hợp và từ chối, loại bỏ nếu không đủ điều kiện hợp tác để tạo nên sản phẩm chung gọi là tình yêu.
Tôi đã suy nghĩ khá nhiều trước khi quyết định viết bài này. Lý do duy nhất thôi thúc tôi viết vì các em gái, bạn gái, các chị, các dì, đã, đang và sắp sửa lao mình vào hố sâu cảm xúc cuộc đời mà mọi người đặt cho nó một cái tên mỹ miều là tình yêu.
Tình yêu vốn rất đẹp, không có nó cuộc sống này chỉ là toan tính và những lý trí khô khan. Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm “Đã không yêu thì thôi, yêu mà tính toán quá mất đẹp”, nhưng phải khôn ngoan để từ cái đẹp đừng đổi sang cái họa, bởi vốn dĩ yếu mềm, phụ nữ sẽ mất tất cả khi đặt cược cả đời mình vào ván cờ tình yêu.
Nhan nhản trên các mặt báo là chia sẻ đầy rẫy chuyện đau lòng về: thất tình, bị phụ bạc, phản bội, lừa dối, đọc xong thấy mỏi mệt. Cứ than và sau đó là than tiếp mà không hề có một kế hoạch hành động rõ ràng nào để thoát khổ và hạnh phúc hơn. Đàn ông, thật ra chỉ là đối tác cuộc đời chứ không phải là lẽ sống. Một khi xem họ là đối tác thì ta có quyền chọn đối tác phù hợp với mình và từ chối, loại bỏ các đối tác không đủ điều kiện hợp tác tạo nên sản phẩm chung gọi là tình yêu.
Trước tiên, để tránh mua nhầm sản phẩm lỗi, chúng ta- những người tiêu dùng thông minh phải biết bảo vệ mình trước những sản phẩm không phù hợp, những mặt hàng bị lỗi, kém chất lượng, hàng nhái, hàng đểu. Hãy lập cho mình những tiêu chuẩn phù hợp và cách nhận biết các sản phẩm tồi. Nếu như tôi ghi rõ những tiêu chí của mình là: có sự nghiệp rõ ràng (hiện tại đang có bao nhiêu, trong tương lai sẽ có cái gì…), biết sống (hiếu thảo, biết cách chơi với những người chơi được) và tốt về khoản phòng the thì tôi sẽ sàng lọc đến mỏi tay để chọn ra một người chồng vừa ý.
Một sự thật là muốn có sản phẩm tốt, bản thân phải “ngon lành”. Tiêu chí của bạn là gì tự bạn phải biết rõ, đừng chạy theo phong trào, giống mẹ, giống bạn, giống bè cho bằng chị bằng em. Bởi cái gì đem lại cho bạn sự mãn nguyện lâu dài thì đó chính là lựa chọn. Tiến sĩ cũng tốt mà vá xe cũng chẳng sao, miễn là sống với người đó ta hoàn toàn thanh thản, an bình và thỏa mãn các yêu cầu cơ bản của một người đàn bà.
Phải biết chẳng có ma nào vừa ngon trai vừa biết sống mà chịu một cô vợ ủ ê, lười biếng, và nhác làm tình. Sự thật phũ phàng, nếu bạn ở mức trung bình, cái bạn có chỉ là những sản phẩm trung bình trở xuống. Tôi không tính các trường hợp ăn may, hên xui vì chuyện đó xưa nay hiếm, và nếu có cũng không duy trì lâu dài.
Công thức là: Nếu muốn có đối tác hạng A, chúng ta thay vì ngồi mơ, hãy làm cho mình thành người phụ nữ hạng A. Theo luật hấp dẫn, cái gì gần giống tính chất nhau sẽ hút nhau, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", "nồi nào vung nấy" là thế xưa nay.Phim sex mobile
Nếu lỡ va phải một đối tác rởm thì sao? Sau khi xác định mình bị lừa do dại, "Tiên trách kỷ hậu trách nhân" để lần sau đừng dại nữa, thì sao? Có vài giải pháp chúng ta có thể lựa: Một là than khóc và chấp nhận, hai là than khóc vứt bỏ nó và cai luôn dùng sản phẩm này vì sợ bị dính đạn tiếp và ba là buồn, bỏ, tìm món khác. Tùy bạn thôi. Dù có là một bà nội trợ siêu đẳng cách mấy cũng không tránh những lần mua cá ươn, gạo dở, vậy nhưng có bà nào buồn chán và thất vọng quá mức đến mức từ ăn cá, tiệt ăn cơm luôn để “cảnh cáo” bọn lừa đảo không? Bài toán ra rồi nhé. Cứ từ từ mà hành động.
Đừng ngồi đó mà than: Em không xinh em cũng chẳng tài cán gì. Tôi không động viên bạn nổi đâu vì nó vô cùng giả tạo. Đã không xinh lại thiếu tri thức về chuyện ấy (điều cơ bản trong hạnh phúc lứa đôi và duy trì nòi giống) thì bạn cứ ngồi đó mà chờ một anh chàng cùi bắp đến rước. Bởi bản thân anh cũng chẳng hay ho gì (vì anh ấy tốt, các cô gái thông minh đã rước đi hết cả rồi, đâu đến lượt sung rụng đến miệng ta.
Đừng ủ ê, số mình đã vậy, thôi thì đừng cãi mệnh trời hay “cố gắng sống vì con”. Tất cả là lỗi của con người, bởi mình lệ thuộc, yếu đuối, buồn tẻ, hèn nhát quá nên người ta có quyền chà đạp và làm tổn thương mình. Thử hỏi, có quý anh nào không mê mệt các cô thơm tho, quyến rũ, giỏi nấu ăn, luôn làm mới mình, nghề nghiệp ổn định, nữ tính đủ để các anh thấy mình dũng mãnh, bản lĩnh, để các anh thấy mình có thể luận bàn quốc gia đại sự?
Giả như vì thói trăng hoa, mê của lạ, các anh dứt bỏ một báu vật như thế thì xin chia buồn cùng anh, em đến với người khác để hạnh phúc hơn. Đau đó rồi thôi, không ai đau một nỗi đau nào do người khác gây ra cả đời ngoại trừ mình cố tình muốn nhớ.
Tôi không viết cho các cô gái da trắng, chân dài, có học thức đọc để hoan hô, tôi viết cho bản thân và tất cả những người tôi thấy cần cảnh tỉnh. Hãy thay đổi quan điểm người yêu là linh hồn và chồng là vũ trụ thì đời bạn sẽ khác. Đặt mình vào thế không có anh em không sống nổi, là mình đã trao đời mình cho người khác. Rủi họ mỏi tay, thấy mình không hợp và có quyền đặt mình xuống thì đời mình ra sao?
Tôi viết ra cũng để bảo vệ quý anh trước tình yêu bởi họ cũng giống mình, có quyền chọn những thứ mình thích và bỏ đi những thứ mình không còn hứng thú. Phụ nữ cũng nên thế, tình yêu, hôn nhân chỉ là một mảng phải có trong nhiều mảng của cuộc đời. Như đã nói, nếu nó không hợp, hãy tháo ra và tìm mảng khác xứng đáng lắp vào để sống tiếp.
Trong bài viết này tôi không bàn sâu về trách nhiệm bởi nó thuộc khía cạnh khác của cuộc đời. Con cái, nghĩa vụ “phải hạnh phúc để gia đình, cha mẹ an lòng” thuộc phần bàn sau. Thương con, có hiếu hay sợ mất sĩ diện cũng có nhiều đường, đừng bán rẻ đời mình vì những gì không xứng đáng.
Các bạn của tôi cố lên nhé, ban đầu chưa quen, sau sẽ thành thục trong việc chọn lựa, thử và sai. Không sao, cái gì cũng có khởi đầu, hãy vững tin, một khi mình mạnh mẽ, suy nghĩ đúng, hạnh phúc là cái chắc chắn sẽ tìm đến.Truyện 18+
Nhân tiện, tôi cũng nói rõ, mình không gây thù chuốc oán với các anh bởi các anh là một phần đẹp đẽ của trái đất này. Mình yêu các anh bởi các anh đem đến cho phụ nữ tình thương và trách nhiệm, các anh có lỡ chưa tốt cũng bởi xã hội còn chấp nhập xài hàng hỏng, hàng giảm giá, không trách các anh được, các anh cũng chỉ cung theo cầu mà thôi.
Mình không rao giảng, mình cũng chẳng lên gân hay may mắn gì, những gì mình trải qua cũng màu mè, phong phú lắm rồi nên không hề lý thuyết. Mình không kể lể bởi tất cả những gì đi qua đời mình hay đời các bạn đều có một ý nghĩa nào đó, ít nhiều nó cũng cảnh tỉnh chúng ta nhận ra cần điều chỉnh lại việc gì để hạnh phúc hơn.
Lời cuối, chúc mọi người mạnh mẽ hơn và mong nghe được nhiều chia sẻ tích cực hơn từ mục Tâm sự rằng “Chúng tôi đã chiến thắng chính mình để có một tình yêu hay hôn nhân như ý”. Mong rằng mục Tâm sự sẽ ngày một ít đi những chuyện đau lòng và day dứt. Chúc mọi người vui.
Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013
Anh lạnh nhạt có phải vì tôi không xinh đẹp?
Truyện người lớn
Nói chuyện điện thoại với anh tôi rất vui, muốn gặp anh nhưng khi gặp rồi cảm giác đó lại biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi buồn tôi cảm nhận được từ thái độ, câu nói của anh.
Chúng tôi quen nhau khi anh đến quê tôi công tác. Vùng quê của anh rất đẹp, là địa điểm du lịch, có biển, sóng và hải sản, món ăn anh rất yêu thích. Anh hay kể nhiều điều về quê hương và gia đình cho tôi nghe. Anh có dáng người nhỏ nhắn, da ngăm đen, rám nắng, có nét duyên rất dễ thương, vui tính, hay pha trò, giọng nói cũng đặc biệt và rất có năng lực. Còn tôi một cô gái miền Tây không xinh đẹp, lại có khiếm khuyết, vì lý do đó tôi rất mặc cảm, thiếu tự tin trước đám đông, rất ngại giao tiếp.Phim sex mobile
Lúc anh làm việc ở quê tôi có một số chuyện không hay xảy ra giữa anh và người họ hàng xa của tôi, gia đình tôi không thích. Thời gian sau, anh chuyển công tác đi nơi khác nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Mỗi ngày anh hay điện thoại nói chuyện với tôi hàng giờ đồng hồ, tâm sự, chia sẻ về công việc, cuộc sống; ngược lại tôi cũng vậy. Tình cảm của chúng tôi kéo dài hơn 2 năm, quãng thời gian đó tôi rất vui, nhưng không xác định được tình cảm dành cho anh là gì và ngược lại.
Vì ở xa nhau nên một năm chúng tôi chỉ gặp được vài lần. Nói chuyện điện thoại với anh tôi rất vui, muốn gặp anh nhưng khi gặp rồi cảm giác đó lại biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi buồn tôi cảm nhận được từ thái độ, câu nói của anh, tôi là người rất nhạy cảm.
Điều gì đến cũng đã đến, gần một tháng nay anh không điện thoại, nhắn tin, nếu tôi điện anh cũng nói chuyện qua loa. Tôi trân trọng tình cảm này nên chủ động điện thoại, nhắn tin trước mà anh rất lạnh nhạt. Hiện giờ tôi buồn, nghĩ đến anh lại khóc nhưng vì lòng tự trọng nên không điện thoại Truyện loạn luân
Nói chuyện điện thoại với anh tôi rất vui, muốn gặp anh nhưng khi gặp rồi cảm giác đó lại biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi buồn tôi cảm nhận được từ thái độ, câu nói của anh.
Chúng tôi quen nhau khi anh đến quê tôi công tác. Vùng quê của anh rất đẹp, là địa điểm du lịch, có biển, sóng và hải sản, món ăn anh rất yêu thích. Anh hay kể nhiều điều về quê hương và gia đình cho tôi nghe. Anh có dáng người nhỏ nhắn, da ngăm đen, rám nắng, có nét duyên rất dễ thương, vui tính, hay pha trò, giọng nói cũng đặc biệt và rất có năng lực. Còn tôi một cô gái miền Tây không xinh đẹp, lại có khiếm khuyết, vì lý do đó tôi rất mặc cảm, thiếu tự tin trước đám đông, rất ngại giao tiếp.Phim sex mobile
Lúc anh làm việc ở quê tôi có một số chuyện không hay xảy ra giữa anh và người họ hàng xa của tôi, gia đình tôi không thích. Thời gian sau, anh chuyển công tác đi nơi khác nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Mỗi ngày anh hay điện thoại nói chuyện với tôi hàng giờ đồng hồ, tâm sự, chia sẻ về công việc, cuộc sống; ngược lại tôi cũng vậy. Tình cảm của chúng tôi kéo dài hơn 2 năm, quãng thời gian đó tôi rất vui, nhưng không xác định được tình cảm dành cho anh là gì và ngược lại.
Vì ở xa nhau nên một năm chúng tôi chỉ gặp được vài lần. Nói chuyện điện thoại với anh tôi rất vui, muốn gặp anh nhưng khi gặp rồi cảm giác đó lại biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi buồn tôi cảm nhận được từ thái độ, câu nói của anh, tôi là người rất nhạy cảm.
Điều gì đến cũng đã đến, gần một tháng nay anh không điện thoại, nhắn tin, nếu tôi điện anh cũng nói chuyện qua loa. Tôi trân trọng tình cảm này nên chủ động điện thoại, nhắn tin trước mà anh rất lạnh nhạt. Hiện giờ tôi buồn, nghĩ đến anh lại khóc nhưng vì lòng tự trọng nên không điện thoại Truyện loạn luân
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013
Gia đình anh hủy đám cưới khi biết tôi sẩy thai
Truyện loạn luân
Gần Tết công việc mất, con mất, mẹ anh nói tuổi hai đứa không hợp, giờ chỉ coi nhau như anh em thôi, không cưới xin gì nữa.
Tôi 25 tuổi, vừa học vừa làm, anh cùng quê, ra Hà Nội làm công nhân. Ở quê tôi được làng xóm khen là ngoan, học giỏi, cũng tự hào vì bản thân tự cố gắng vượt qua khó khăn. Chúng tôi yêu nhau từ đó, nhiều người khen anh ngoan, không chơi bời, tu chí làm ăn nên cũng thấy yên tâm khi yêu anh.
Anh là con trai duy nhất của một dòng họ nên chuyện vợ con phải xem xét rất kỹ. Anh có một bác gái ở Hà Nội rất giàu và thương gia đình anh, tôi biết anh tôn trọng bác đó, lần đầu về ra mắt thấy gia đình anh cũng bình thường, không có vẻ gì ghê gớm lắm. Trong thời gian yêu chúng tôi rất giữ gìn, nghĩ mình rất may mắn khi có anh. Tải phim sex
Anh hay đề nghị chuyện ấy, nói là bác bảo phải có con thì mới cưới. Tôi đau khổ nhưng thời gian trôi đi cũng nguôi ngoai dần, quyết định có con. Tôi có thai, đám cưới được chuẩn bị, ảnh cưới đã xong nhưng cuộc đời nghiệt ngã khi thai được 3 tháng tôi dọa sẩy. Trong lúc đau khổ đó, bác bảo tôi giữ được thì mới cưới.
Tôi chỉ muốn chết đi, hận anh và dòng họ đó. Rồi trời thương cho tôi qua được, bố mẹ anh chuẩn bị lên nhà để định ngày nhưng một lần nữa tôi phải chịu nỗi đau đến bây giờ. Thai 4 tháng cũng là thời điểm còn 2 ngày nữa diễn ra đám hỏi, tôi đi khám theo định kỳ, bác sĩ nói thai bị cạn sạch ối, phải nhập viện may còn kịp. Tôi bỏ mặc tất cả, không kịp báo anh, một mình nhập viện với sự sợ hãi lo lắng, chỉ hy vọng con không sao.
Anh biết chuyện, vào viện cùng tôi nhưng chỉ lúc đưa cơm tối thôi. Sau 2 tuần điều trị tôi phải chấp nhận mất con, đau đớn tột cùng. Gần Tết công việc mất, con mất, nhà trọ cũng trả lại vì trước đó anh nói thuê 2 nơi tốn kém, nghĩ giờ đã là một, lại sắp đến ngày cưới nên tôi dọn về ở chung. Sau khi con mất chưa được một tháng mẹ anh nói tuổi hai đứa không hợp, giờ chỉ coi nhau như anh em thôi, không cưới xin gì nữa.
Tôi như kẻ mất hồn khi nghe bà nói vậy, đau đớn nhất là anh cũng có mặt ở đó nhưng không nói gì, chỉ im lặng, tôi ngầm hiểu anh đã thuận theo ý gia đình mà không dám nói ra. Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành. Tôi sinh tháng 11/1989, anh sinh tháng 3/1984, lấy nhau liệu có tuyệt mạng? Tôi muốn hỏi thêm để đủ vững tâm xa rời kẻ bạc tình đó. Cảm ơn rất nhiều. Truyện sex
Gần Tết công việc mất, con mất, mẹ anh nói tuổi hai đứa không hợp, giờ chỉ coi nhau như anh em thôi, không cưới xin gì nữa.
Tôi 25 tuổi, vừa học vừa làm, anh cùng quê, ra Hà Nội làm công nhân. Ở quê tôi được làng xóm khen là ngoan, học giỏi, cũng tự hào vì bản thân tự cố gắng vượt qua khó khăn. Chúng tôi yêu nhau từ đó, nhiều người khen anh ngoan, không chơi bời, tu chí làm ăn nên cũng thấy yên tâm khi yêu anh.
Anh là con trai duy nhất của một dòng họ nên chuyện vợ con phải xem xét rất kỹ. Anh có một bác gái ở Hà Nội rất giàu và thương gia đình anh, tôi biết anh tôn trọng bác đó, lần đầu về ra mắt thấy gia đình anh cũng bình thường, không có vẻ gì ghê gớm lắm. Trong thời gian yêu chúng tôi rất giữ gìn, nghĩ mình rất may mắn khi có anh. Tải phim sex
Anh hay đề nghị chuyện ấy, nói là bác bảo phải có con thì mới cưới. Tôi đau khổ nhưng thời gian trôi đi cũng nguôi ngoai dần, quyết định có con. Tôi có thai, đám cưới được chuẩn bị, ảnh cưới đã xong nhưng cuộc đời nghiệt ngã khi thai được 3 tháng tôi dọa sẩy. Trong lúc đau khổ đó, bác bảo tôi giữ được thì mới cưới.
Tôi chỉ muốn chết đi, hận anh và dòng họ đó. Rồi trời thương cho tôi qua được, bố mẹ anh chuẩn bị lên nhà để định ngày nhưng một lần nữa tôi phải chịu nỗi đau đến bây giờ. Thai 4 tháng cũng là thời điểm còn 2 ngày nữa diễn ra đám hỏi, tôi đi khám theo định kỳ, bác sĩ nói thai bị cạn sạch ối, phải nhập viện may còn kịp. Tôi bỏ mặc tất cả, không kịp báo anh, một mình nhập viện với sự sợ hãi lo lắng, chỉ hy vọng con không sao.
Anh biết chuyện, vào viện cùng tôi nhưng chỉ lúc đưa cơm tối thôi. Sau 2 tuần điều trị tôi phải chấp nhận mất con, đau đớn tột cùng. Gần Tết công việc mất, con mất, nhà trọ cũng trả lại vì trước đó anh nói thuê 2 nơi tốn kém, nghĩ giờ đã là một, lại sắp đến ngày cưới nên tôi dọn về ở chung. Sau khi con mất chưa được một tháng mẹ anh nói tuổi hai đứa không hợp, giờ chỉ coi nhau như anh em thôi, không cưới xin gì nữa.
Tôi như kẻ mất hồn khi nghe bà nói vậy, đau đớn nhất là anh cũng có mặt ở đó nhưng không nói gì, chỉ im lặng, tôi ngầm hiểu anh đã thuận theo ý gia đình mà không dám nói ra. Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành. Tôi sinh tháng 11/1989, anh sinh tháng 3/1984, lấy nhau liệu có tuyệt mạng? Tôi muốn hỏi thêm để đủ vững tâm xa rời kẻ bạc tình đó. Cảm ơn rất nhiều. Truyện sex
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013
Duyên lặn rồi mất
Truyện loạn luân
Tôi béo, lùn, da đen và trán lại dô. Trước khi vào phòng phỏng vấn, tôi cầm chắc chín mươi chín phần trăm sẽ bị loại bởi hình thức. Liếc nhìn mấy chục cô gái xinh đẹp, dáng cao, trắng trẻo kia, tôi thầm nghĩ: Họ tuyệt thế mà còn bị loại phần lớn, nói gì đến mình.

Công ty chỉ tuyển 5 vị trí, trong khi có 60 người đến phỏng vấn. Tôi mà trúng tuyển thì chỉ có Bụt hiện lên cứu giúp hoặc được thần thánh phù phép nhiệm màu. Thế mà:
- Cô đã được tuyển. Đầu tuần tới đi làm.
Tiếng ngài Giám đốc Công ty phát ra bằng tiếng Nhật làm tôi sững sờ vì không chuẩn bị cho phương án này. Phải lặng người một lúc, tôi mới trấn tĩnh được. Tôi hỏi lại cũng bằng tiếng Nhật: “Tôi đã được nhận vào Công ty của ngài phải không?”. Viên Giám đốc người Nhật mỉm cười gật đầu và nói một câu rất tế nhị: “Chúa trời bảo tôi hãy nhận cô đấy”. Tải phim sex
Đầu tuần sau, tôi có mặt ở công ty đúng giờ hẹn của viên Giám đốc. Nhưng người đón tôi và giao việc lại là Trưởng phòng Tổ chức người Việt. Ông ta bảo: “Cô thật là may mắn. Ông Na, Giám đốc, muốn tuyển một nữ thư ký thật xấu để vợ ông ta không ghen”. Nếu là người con gái khác chắc sẽ tự ái nhưng tôi thì không.
Tôi biết tôi xấu thế nào. Họ có khen thì tôi cũng chẳng xinh lên được, chân tôi cũng không dài ra được. Hơn nữa, bị chê xấu mà được làm ở vị trí lĩnh lương 20 triệu một tháng thì xấu cũng vui vẻ. Nghĩ thế, tôi đùa lại trưởng phòng: “Cháu chỉ sợ làm xấu bộ mặt của công ty chứ chẳng sợ gì”. Không ngờ, ông ta không biết đùa, ông ta bảo: “Cô sẽ ngồi ở một phòng riêng, chuyên dịch thuật văn bản, viết báo cáo bằng tiếng Nhật và đề xuất với Giám đốc hướng xử lý công việc nếu có. Hằng ngày sẽ có nhân viên vào phòng cô lấy văn bản trình Giám đốc và đưa những yêu cầu của Giám đốc tới cô. Hết giờ thì về, tuyệt đối không được tiếp xúc với Giám đốc và không được sang phòng khách hàng giao tiếp với họ”. Câu đó cũng đáng tự ái lắm chứ, nhưng tôi phớt. Thế càng tốt, đỡ phải chào thưa, nịnh nọt, khen chê… phức tạp.
Làm được 2 tháng, tôi nghe ông trưởng phòng bảo: “Ngài Na rất khen em. Ông ấy bảo em thông minh, nhiều đề xuất rất tốt. Nếu có cuộc hội thảo về kinh doanh sản xuất nào ở Nhật, ông ấy sẽ mời em đi”. Tôi mỉm cười gật đầu cảm ơn ông trưởng phòng. Bụng nghĩ, chắc họ động viên thôi chứ ai thèm mời tôi đi cho xấu đội hình. Truyện loạn luân
Thế mà tôi được sang Nhật hội thảo thật. Người quyết định là Giám đốc Na. Đoàn còn có 2 người nữa ở phòng Kinh doanh và phòng Marketing. Nhưng khi bàn soạn ý kiến để phát biểu, ông Na đã hỏi tôi nhiều hơn 2 người kia. Vì thế, sau khi đọc tham luận được vỗ tay nhiệt liệt, ông Na đã cảm ơn tôi. Với thắng lợi này, sau hội thảo, ông mời cả đoàn về thăm nhà ông ở một thành phố khá xa. Đây là một ngoại lệ vì chưa bao giờ ông Na mời ai đến chơi nhà. Người phụ nữ mặc kimono rất tươi tắn, xinh đẹp bưng nước trà ra mời chúng tôi hẳn là vợ ông Na. Ở bà toát lên vẻ dịu dàng, đằm thắm của gương mặt, sự linh lợi của bước đi. Và khi bà cất lời mời bằng tiếng Nhật, chúng tôi càng thấy gần gụi vì tiếng bà ấm áp vô cùng. Sau khi giới thiệu xong mọi người, ông Na mới giới thiệu đến tôi. Ông khen tôi thông minh, năng động, đặc biệt đã giúp ông viết bản tham luận rất có sức thuyết phục tại cuộc hội thảo này. Tôi không dám nói gì chỉ ngồi im. Không ngờ bà vợ ông Na nói một câu bằng tiếng Việt rất sõi: “Người xấu duyên lặn vào trong” . Lời bà khiến cả đoàn vỗ tay rôm rốp.
Thấm thoát, tôi vào làm việc ở công ty đã được 2 năm. Lương tôi đã tăng bởi trình độ chuyên môn và sức làm việc của tôi hơn hẳn người khác. Văn bản của tôi dịch và những đề xuất luôn được ông Na ghi 2 chữ “Rất tốt” bên lề. Mặc dù vài tháng mới được trực tiếp gặp Giám đốc Na một lần nhưng tôi biết, ông vẫn theo dõi công việc tôi làm. Ví dụ có hôm tôi ở lại dịch văn bản đến tối chưa về, ông Na gọi điện giục: “Cô về ăn cơm đi chứ. Gần 8 giờ tối rồi”. Có lần tôi ngồi loay hoay mãi với bản báo cáo, ông gọi điện bảo: “Đừng băn khoăn, ngày mai sẽ có người mang số liệu cần thiết cho cô”.
Biết mình xấu và chẳng có điều kiện như người khác nên tôi hình như cũng quên luôn “ước mơ lấy chồng”, chỉ cắm cúi tìm thú vui trong công việc. Một lần, ông Trưởng phòng Tổ chức hỏi chân thật: “Cô không định lấy chồng hay sao mà chẳng thấy chơi bời, giao du với ai thế?”. Tôi cười: “ Em thì ma nó thèm”. Thế mà ông ấy nói tỉnh bơ: “Có một con ma đang thèm đấy”. Nói rồi, ông ta bỏ ra khỏi phòng khiến tôi nghi ngờ. Hôm sau, tôi lân la hỏi mấy chị phòng Kế toán, được biết, ông trưởng phòng này góa vợ đã 5 năm, con cái đã lớn, nhà rất giàu sang. Tôi đoán ngay ra “con ma đang thèm” chính là ông ta không ai khác. Biết thế mà tôi không hề rung động. Tôi chuẩn bị ngay một phương án từ chối nếu ông ta cầu hôn.
Tối nay tôi lại làm việc muộn. Nhìn thấy Trưởng phòng Tổ chức đi lướt qua cửa sổ, tôi đoán ông ta đang chuẩn bị vào phòng tôi và biết đâu, tối nay ông ấy sẽ đặt vấn đề. Nhưng chờ mãi mà không thấy. Tôi chuẩn bị ra về lại có chuông điện thoại. Hóa ra Giám đốc Na. “Tôi mời em đi ăn tối nhé”. Tôi choáng. Chưa bao giờ ông này mời tôi hoặc mời ai đi ăn nếu không vì lý do tiếp khách công ty. Tôi từ chối liền. Nhưng ông Na bảo: “Hôm nay tốt ngày, sẽ có chuyện vui lắm. Đi đi!”. Gái gọi hà nội
Đi xe ô tô với ông chỉ mình tôi vì ông lái xe. Vào nhà hàng sang trọng cũng chỉ mình tôi. Ô hay, sự kiện gì đây? Tôi vẫn hồi hộp chưa hiểu. Thì bất ngờ, ông Na rót 2 chén rượu vang bảo tôi nâng cốc, uống xong một ngụm, ông bảo: “Tôi rất yêu em. Em có đồng ý làm vợ tôi không?”. Một tình huống bất ngờ khiến tôi hoàn toàn bị động. Tôi nhớ đến người vợ dịu dàng, hiền thục của ông Na bên nước Nhật. “Ông đã có vợ”. Tôi vừa thốt câu đó đã bị ông Na chặn lại: “Không phải vợ. Đó chỉ là người giúp việc của tôi. Cuộc đời tôi không định lấy vợ. Nhưng vì gặp em. Chính em đã làm tôi thay đổi ý định ấy”.
Tôi béo, lùn, da đen và trán lại dô. Trước khi vào phòng phỏng vấn, tôi cầm chắc chín mươi chín phần trăm sẽ bị loại bởi hình thức. Liếc nhìn mấy chục cô gái xinh đẹp, dáng cao, trắng trẻo kia, tôi thầm nghĩ: Họ tuyệt thế mà còn bị loại phần lớn, nói gì đến mình.

Công ty chỉ tuyển 5 vị trí, trong khi có 60 người đến phỏng vấn. Tôi mà trúng tuyển thì chỉ có Bụt hiện lên cứu giúp hoặc được thần thánh phù phép nhiệm màu. Thế mà:
- Cô đã được tuyển. Đầu tuần tới đi làm.
Tiếng ngài Giám đốc Công ty phát ra bằng tiếng Nhật làm tôi sững sờ vì không chuẩn bị cho phương án này. Phải lặng người một lúc, tôi mới trấn tĩnh được. Tôi hỏi lại cũng bằng tiếng Nhật: “Tôi đã được nhận vào Công ty của ngài phải không?”. Viên Giám đốc người Nhật mỉm cười gật đầu và nói một câu rất tế nhị: “Chúa trời bảo tôi hãy nhận cô đấy”. Tải phim sex
Đầu tuần sau, tôi có mặt ở công ty đúng giờ hẹn của viên Giám đốc. Nhưng người đón tôi và giao việc lại là Trưởng phòng Tổ chức người Việt. Ông ta bảo: “Cô thật là may mắn. Ông Na, Giám đốc, muốn tuyển một nữ thư ký thật xấu để vợ ông ta không ghen”. Nếu là người con gái khác chắc sẽ tự ái nhưng tôi thì không.
Tôi biết tôi xấu thế nào. Họ có khen thì tôi cũng chẳng xinh lên được, chân tôi cũng không dài ra được. Hơn nữa, bị chê xấu mà được làm ở vị trí lĩnh lương 20 triệu một tháng thì xấu cũng vui vẻ. Nghĩ thế, tôi đùa lại trưởng phòng: “Cháu chỉ sợ làm xấu bộ mặt của công ty chứ chẳng sợ gì”. Không ngờ, ông ta không biết đùa, ông ta bảo: “Cô sẽ ngồi ở một phòng riêng, chuyên dịch thuật văn bản, viết báo cáo bằng tiếng Nhật và đề xuất với Giám đốc hướng xử lý công việc nếu có. Hằng ngày sẽ có nhân viên vào phòng cô lấy văn bản trình Giám đốc và đưa những yêu cầu của Giám đốc tới cô. Hết giờ thì về, tuyệt đối không được tiếp xúc với Giám đốc và không được sang phòng khách hàng giao tiếp với họ”. Câu đó cũng đáng tự ái lắm chứ, nhưng tôi phớt. Thế càng tốt, đỡ phải chào thưa, nịnh nọt, khen chê… phức tạp.
Làm được 2 tháng, tôi nghe ông trưởng phòng bảo: “Ngài Na rất khen em. Ông ấy bảo em thông minh, nhiều đề xuất rất tốt. Nếu có cuộc hội thảo về kinh doanh sản xuất nào ở Nhật, ông ấy sẽ mời em đi”. Tôi mỉm cười gật đầu cảm ơn ông trưởng phòng. Bụng nghĩ, chắc họ động viên thôi chứ ai thèm mời tôi đi cho xấu đội hình. Truyện loạn luân
Thế mà tôi được sang Nhật hội thảo thật. Người quyết định là Giám đốc Na. Đoàn còn có 2 người nữa ở phòng Kinh doanh và phòng Marketing. Nhưng khi bàn soạn ý kiến để phát biểu, ông Na đã hỏi tôi nhiều hơn 2 người kia. Vì thế, sau khi đọc tham luận được vỗ tay nhiệt liệt, ông Na đã cảm ơn tôi. Với thắng lợi này, sau hội thảo, ông mời cả đoàn về thăm nhà ông ở một thành phố khá xa. Đây là một ngoại lệ vì chưa bao giờ ông Na mời ai đến chơi nhà. Người phụ nữ mặc kimono rất tươi tắn, xinh đẹp bưng nước trà ra mời chúng tôi hẳn là vợ ông Na. Ở bà toát lên vẻ dịu dàng, đằm thắm của gương mặt, sự linh lợi của bước đi. Và khi bà cất lời mời bằng tiếng Nhật, chúng tôi càng thấy gần gụi vì tiếng bà ấm áp vô cùng. Sau khi giới thiệu xong mọi người, ông Na mới giới thiệu đến tôi. Ông khen tôi thông minh, năng động, đặc biệt đã giúp ông viết bản tham luận rất có sức thuyết phục tại cuộc hội thảo này. Tôi không dám nói gì chỉ ngồi im. Không ngờ bà vợ ông Na nói một câu bằng tiếng Việt rất sõi: “Người xấu duyên lặn vào trong” . Lời bà khiến cả đoàn vỗ tay rôm rốp.
Thấm thoát, tôi vào làm việc ở công ty đã được 2 năm. Lương tôi đã tăng bởi trình độ chuyên môn và sức làm việc của tôi hơn hẳn người khác. Văn bản của tôi dịch và những đề xuất luôn được ông Na ghi 2 chữ “Rất tốt” bên lề. Mặc dù vài tháng mới được trực tiếp gặp Giám đốc Na một lần nhưng tôi biết, ông vẫn theo dõi công việc tôi làm. Ví dụ có hôm tôi ở lại dịch văn bản đến tối chưa về, ông Na gọi điện giục: “Cô về ăn cơm đi chứ. Gần 8 giờ tối rồi”. Có lần tôi ngồi loay hoay mãi với bản báo cáo, ông gọi điện bảo: “Đừng băn khoăn, ngày mai sẽ có người mang số liệu cần thiết cho cô”.
Biết mình xấu và chẳng có điều kiện như người khác nên tôi hình như cũng quên luôn “ước mơ lấy chồng”, chỉ cắm cúi tìm thú vui trong công việc. Một lần, ông Trưởng phòng Tổ chức hỏi chân thật: “Cô không định lấy chồng hay sao mà chẳng thấy chơi bời, giao du với ai thế?”. Tôi cười: “ Em thì ma nó thèm”. Thế mà ông ấy nói tỉnh bơ: “Có một con ma đang thèm đấy”. Nói rồi, ông ta bỏ ra khỏi phòng khiến tôi nghi ngờ. Hôm sau, tôi lân la hỏi mấy chị phòng Kế toán, được biết, ông trưởng phòng này góa vợ đã 5 năm, con cái đã lớn, nhà rất giàu sang. Tôi đoán ngay ra “con ma đang thèm” chính là ông ta không ai khác. Biết thế mà tôi không hề rung động. Tôi chuẩn bị ngay một phương án từ chối nếu ông ta cầu hôn.
Tối nay tôi lại làm việc muộn. Nhìn thấy Trưởng phòng Tổ chức đi lướt qua cửa sổ, tôi đoán ông ta đang chuẩn bị vào phòng tôi và biết đâu, tối nay ông ấy sẽ đặt vấn đề. Nhưng chờ mãi mà không thấy. Tôi chuẩn bị ra về lại có chuông điện thoại. Hóa ra Giám đốc Na. “Tôi mời em đi ăn tối nhé”. Tôi choáng. Chưa bao giờ ông này mời tôi hoặc mời ai đi ăn nếu không vì lý do tiếp khách công ty. Tôi từ chối liền. Nhưng ông Na bảo: “Hôm nay tốt ngày, sẽ có chuyện vui lắm. Đi đi!”. Gái gọi hà nội
Đi xe ô tô với ông chỉ mình tôi vì ông lái xe. Vào nhà hàng sang trọng cũng chỉ mình tôi. Ô hay, sự kiện gì đây? Tôi vẫn hồi hộp chưa hiểu. Thì bất ngờ, ông Na rót 2 chén rượu vang bảo tôi nâng cốc, uống xong một ngụm, ông bảo: “Tôi rất yêu em. Em có đồng ý làm vợ tôi không?”. Một tình huống bất ngờ khiến tôi hoàn toàn bị động. Tôi nhớ đến người vợ dịu dàng, hiền thục của ông Na bên nước Nhật. “Ông đã có vợ”. Tôi vừa thốt câu đó đã bị ông Na chặn lại: “Không phải vợ. Đó chỉ là người giúp việc của tôi. Cuộc đời tôi không định lấy vợ. Nhưng vì gặp em. Chính em đã làm tôi thay đổi ý định ấy”.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)